20 Th12

Các loại học bổng du học Trung Quốc

Các loại học bổng du học Trung Quốc
4.33 (86.67%) 3 votes

Trung Quốc hiện nay đang là một điểm đến được rất nhiều bạn trẻ lựa chọn khi có ý định đi du học. Với nền giáo dục phát triển và hiện đại, Trung Quốc mở ra cho các bạn một chân trời mới với rất nhiều cơ hội học tập và làm việc. Đa số các bạn đi du học theo hình thức học bổng và hiện nay chính phủ cùng các trường Đại học của Trung Quốc có rất nhiều chương trình hỗ trợ, suất học bổng hấp dẫn. Du học Trung Quốc học bổng sẽ giúp bạn tiết kiệm được nhiều chi phí.

Bạn đang quan tâm đến các loại học bổng du học Trung Quốc, hôm nay, cô THANH Mai cùng bạn chia sẻ về các loại học bổng nhé!

CÁC LOẠI HỌC BỔNG DU HỌC TRUNG QUỐC BẬC ĐẠI HỌC

Hiệ nay, năm 2018, Học bổng chính phủ CSC dành cho đại học và học bổng của các Thị trường các thành phố dành cho đại học. Các bạn nên tham khảo trước sự lựa chọn của mình để săn được học bổng tốt nhất.

Hoc-bong-toan-phan-du-hoc-trung-quoc

Xin học bổng ĐH không còn khó nữa

Về cơ bản học bổng Thị trưởng cũng chỉ cấp học bổng loại B cho học bổng đại học ( học bổng bán phần, miễn 100% học phí, sinh viên tự lo tiền ăn ở từ 5 triệu -8 triệu ở Thượng Hải ) Một số trường ở các Thành phố cấp 2 như Vân Nam, An Huy, Hồ Nam, Quý Châu, Quế Lâm mới cấp học bổng loại A cho đại học ( miễn tiền học phí, miễn ở, được chu cấp tiền ăn ). Học bổng loại này họ thường cho 1 khoản có định hàng năm, sau khi trừ học phí và tiền ở họ sẽ phát tiền ăn cho mình, chi phí ăn thường còn khoảng 600-1000 tệ tùy nơi

Xem thêm: Hướng dẫn hồ sơ xin học bổng Trung Quốc

HỌC BỔNG DU HỌC TRUNG QUỐC BẬC THẠC SĨ

Học bổng Thạc Sỹ luôn có toàn phần và bán phần. Có lẽ chũng ta chỉ quan tâm đến du học Trung Quốc học bổng toàn phần ( HB Thị trưởng gọi là Loại A ) thôi nhỉ.

Học bổng toàn phần Trung Quốc thường có 2 loại, một là Học bổng chính phủ Trung Quốc (CSC) do Hán Ban cấp, quy trình xét duyệt mang tính chất quốc gia. Một loại khác là học bổng Thị trưởng loại 2 do Quỹ học bổng của các Thành phố trực thuộc và các Tỉnh cấp, học bổng này sẽ do các Ủy ban cấp xét học bổng tiến hành khá độc lập. Hai loại học bổng toàn phần trên tùy nơi khác nhau chế độ có thể khác nhau.

Ở Bắc Kinh và Thượng Hải, mức sinh hoạt phí hàng tháng là 1700 tệ, miễn học phí, tiền ở tiêu chuẩn tối thiểu 2 người / phòng , miễn cả tiền BH y tế và cấp tiền tài liệu sách vở hàng năm.

Xem thêm: Chọn ngành gì để đi du học bậc Thạc sĩ tại Trung Quốc

HỌC BỔNG DU HỌC TRUNG QUỐC BẬC TIẾN SĨ

Học bổng tiến sỹ hiện nay 2018 còn rất nhiều vì ít người đủ “mạnh mẽ” để theo học.

Chế độ học bổng tiến sỹ của học bổng Chính phủ Trung Quốc là 2100 tệ/ tháng, cao hơn lương đi làm ở nhà. Các quỹ học bổng Thị trưởng cũng khuyến khích người đi học Tiến sỹ, tuy nhiên họ có nhiều chỉ tiêu nhưng yêu cầu lại rất khắt khe về bảng điểm cũng như chứng chỉ HSK. Có lẽ đấy là lí do nhiều bạn chùn bước khi nghĩ đến học tiến sỹ…

cac-loai-hoc-bong-du-hoc-trung-quoc

Mức học phí của các trường lớn nói chung từ 14000 – 36000 tệ 1 năm

Hiện nay mức học phí của các trường lớn nói chung từ 14000 – 36000 tệ 1 năm tùy nơi, tùy trường, tùy chuyên ngành, tuy nhiên tổng giá trị học bổng lớn nhất cũng chỉ khoảng 800 triệu, của những trường đỉnh đấy, đa phần là khoảng 600-700 triệu cho 3 năm học bổng thạc sỹ. Thông tin học bổng lên đến 1 tỷ là không chính xác đâu các em nhé….

Một lần đi là một lần khó, các em cần cân nhắc kỹ được mất trước khi quyết định , nhất là khi quyết định chọn ngành nghề và thành phố mình học nhé…

Và cô nhắc lại này, ở Thượng Hải, nếu tự nấu ăn thì 1 tháng các em chỉ chi tiêu tầm 500 tệ , bữa ăn thịt cá đầy đủ và có cả hoa quả tráng miệng đấy. Có thể các em không biết nhưng thịt bò , gà và lợn, cá đều rẻ hơn ở Việt Nam mình đấy, nên đừng sợ đến thành phố lớn để học nhé…. Du học Trung Quốc học bổng giúp các em tiết kiệm chi phí sống để tập trung cho việc học của mình.

Chúc các em sáng suốt chọn được môi trường học tập ưu việt và môi trường sống văn minh hiện đại như mơ ước của mình….

BẠN ƠI, ĐỪNG BỎ LỠ “NGÀY HỘI HỌC BỔNG DU HỌC TRUNG QUỐC 2019” NHÉ!
Địa điểm: BISHUB 142B Đê la Thành, Nam Đồng, Đống Đa, Hà Nội
Thời gian: 9h30p ngày 09/03/2019

Nếu còn băn khoăn về các loại học bổng Trung Quốc, các bạn hãy liên hệ với Trung tâm tư vấn du học THANHMAIHSK để biết được các thông tin cụ thể nhé!

Đia chỉ: Số liền kề 21, ngõ 2 Nguyễn Văn Lộc, Mộ Lao, Hà Đông

Điện thoại: 04 38359969. Hotline: 0931715889 (8h30 đến 21h các ngày trong tuần)
Email: thanhmaihsk1213@gmail.com
Hơn tất cả, chúc các em xin được học bổng như ý nhé <3

THANHMAIHSK

06 Th12

Phan Thu Thủy

Rate this post

MSBC 022 Phan Thu Thủy- Đại học Hà Nội
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới ngày nào em mới là thành viên của khoa Trung Hanu, bước vào trường Đại học với cái nhìn đầy bỡ ngỡ, khởi đầu chặng đường theo đuổi đam mê bằng những buổi học đầu tiên đầy phấn khích, vậy mà giờ em đã là sinh viên năm 3, chẳng mấy nữa mà sẽ phải rời xa trường, chuẩn bị chắp cánh bay trên con đường ước mơ phía trước. Nhớ ngày đó, năm 1 mới vào còn ngơ ngác, muốn hỏi thật nhiều mà e ngại chưa dám hỏi ai, em luôn khát khao muốn cải thiện những thiếu sót của mình trong việc học tiếng Trung, muốn được trưởng thành hơn, học được nhiều kĩ năng, tri thức từ nhiều môi trường khác nhau, vậy nên, em đã tìm đến Trung Tâm Thanh Mai Hsk. Lúc đó, em chỉ tình cờ xem thông tin trên Facebook, (ngay cô Thanh Mai, em cũng không biết cô chính là Giảng viên của Khoa Trung Hanu), và đăng kí thi thử Hsk 5, với mong mỏi chinh phục đỉnh cao tri thức, với ham muốn được gặp gỡ, làm quen với nhiều anh chị có cùng đam mê với mình. Em đã làm bài thi với một tâm trạng phấn khích, quyết tâm, và lo lắng, vì trước đó, với em, khái niệm về kì thi Hsk vẫn còn rất xa lạ, đó chính là lần đầu tiên em được cầm đề thi Hsk trong tay. May mắn làm sao, sau khi thi thử, điểm của em đã qua được ngưỡng Hsk 5, vậy nên em quyết định đăng kí ôn thi Hsk 6. Tối đó, em về inbox, nói chuyện với cô Thanh Mai, trình bày nguyện vọng của mình, những gì cô viết ngày hôm đó em vẫn nhớ như in, rằng: “ Em nên học từng bước, không nên dục tốc bất đạt, em mới năm 1, còn nhiều thời gian, nếu chưa vội, có thể đăng kí Hsk 5 trước, rồi dần dần học Hsk6 “ . Lúc ấy, thú thật là em rất run và lo sợ, vì nghĩ cô sẽ có ấn tượng không tốt với mình, mới năm 1 mà đã…”ham hố”, không tự lượng sức mình, nên sau đó, em mới dám trình bày là đã đăng kí thi thử và điểm số đã qua. Thật sự trong thời gian đó, và cả khi em học Hsk 6, em vẫn rất sợ cô Mai , vì cảm thấy cô thật nghiêm khắc làm sao! Tuy nhiên, càng học, càng cảm nhận, em mới hiểu ra, ngày hôm đó và cả trong quá trình giảng dạy học trò, cô đều làm vì trách nhiệm, vì cái Tâm nhiệt huyết với nghề giảng dạy, và vì yêu trò. Cô yêu trò nên nghiêm khắc với học trò, với mong muốn học trò có thể cố gắng, nỗ lực làm hết sức mình, cô yêu quý học trò, nhưng không nhân nhượng, không dung túng với sư biếng nhác, ham chơi của học trò. Trước khi bước vào Hanu, do các năm cấp 3 em không được học tiếng trung, vì vậy, để theo đuổi đam mê tiếng trung, em đã phải “lê lết” rất, rất nhiều trung tâm tiếng trung trên địa bàn Hà Nội, tuy nhiên, em nhận thấy, họ chỉ coi trọng lợi nhuận, chứ không tư vấn kĩ lưỡng, em đăng kí học lớp càng cao, càng khó, thì họ càng mừng, vì thu tiền được nhiều hơn, chứ không để ý liệu em học lớp đó có vừa sức không, có hiệu quả không, có thực sự giúp ích được gì cho bản thân người học không. Vì vậy, lúc nói chuyện inbox với cô, tuy có chút sợ và lo lắng, nhưng em cũng cảm thấy bất ngờ, vì sự trách nhiệm, hết lòng của cô Mai. Lúc ấy, nếu em nhớ không nhầm, cũng đã nửa đêm rồi ( có lẽ vì là học sinh nên tụi em rất khoái thức đêm), lúc cô trả lời em đã thấy hơi …lạ, vì không nghĩ giờ đó cô còn thức, càng không nghĩ cô còn tư vấn tỉ mỉ, hỏi thăm tình hình học tập của em trên lớp, học trường nào, lớp nào, để tư vấn đăng kí lớp cho phù hợp khả năng. Trong quá trình học Hsk6, thực sự là em rất …sướng, vì là út ít của lớp, được anh chị cưng, được các thầy cô ưu tiên cho đôi chút. Em tự thấy mình tiếp thu cũng không nhanh, đôi khi cũng lười, cũng vì không làm bài tập mà viện lí do xin nghỉ Nhưng khi gọi điện cho cô Mai, thì “sâu lười” tắt ngúm cả hi vọng, vì cô bảo, “Hôm nay em bận/ ốm… thì học bù vào ngày abc, để tránh mất bài em nhé” ( thú thật là đâu có ốm đau gì đâu, mà bệnh nặng nhất là lười thôi ạ) Rồi khi học, em sợ nhất chữa câu sai, vì kĩ năng này khó ơi là khó, có một lần em cuối giờ ở lại xin lời khuyên của cô thì cô nói: do em mới năm 2, nên ngữ cảm còn kém, kĩ năng làm bài chữa nắm bắt đầy đủ, khó trách làm dạng bài này chưa hiệu quả… vậy nên mỗi khi trên lớp chữa câu sai, cô Mai đều giảng rất rất nhiệt tình, giảng đi giảng lại rất nhiều lần, cho đến bây giờ vở chữa câu sai của em có lẽ vẫn là ghi chép nhiều và đầy đủ nhất. Ngoài cô Mai, em còn được học cô Quyên trong giờ đọc hiểu và cô Minh trong giờ nghe. Buổi đầu tiên em học Hsk6 chính là môn nghe. Trời ơi, lúc đó một học sinh chân ướt chân ráo mới lên năm 2, học môn nghe, người ta nói vèo vèo, em chả nghe được gì cả, nên sợ bị cô và anh chị cười lắm, bài sai chữa chi chít, ngay buổi đầu mà đã “dội ngược”, em có tí nản, nhưng nói thật, sau đó, em nhìn cô Minh, thấy cô hay cười, giọng cô lại nhẹ nhàng hay hay, thế là em bạo dạn giơ tay mỗi khi cô hỏi, “ Vừa rồi các em nghe thấy gì?”, và gần như các buổi sau em đều hăng hái giơ tay hoặc “nói leo” trả lời cô nhất. Không phải vì em tự tin em có thể trả lời đúng các câu hỏi cô đưa ra, có đôi khi em hoàn toàn không nghe được gì, nhưng em nghĩ 笨鸟先飞,cô không khiển trách đâu, trái lại cô còn giảng lại cho những đoạn nghe không hiểu. Có lẽ bây giờ cô Minh quên rồi, nhưng bây giờ em vẫn nhớ đến chai nước Vfresh cô tặng em hôm buổi gần cuối. Hôm đó cô hỏi “Ai khát không, cô mua luôn nước giùm cho?”, các anh chị không ai giơ tay, tự dưng mình em hớn hở giơ tay cũng thấy kì (chắc các anh chị ngại, cô nhỉ?), thế là cô mua giùm em chai nước đó, sau đó em định xin phép gửi tiền, cô cười bảo, coi như món quà cô chúc em thi đỗ Hsk 6 Có lẽ lúc ấy cô nói vui một chút để em không khách sáo, không cảm thấy ngại, nhưng chính thời khắc…lịch sử ấy, em thầm nhủ là phải đỗ cho bằng được để không phụ..chai nước của cô Đến hôm đi thi, em vẫn mang cái chai rỗng đó làm vật may mắn đi bên mình. Học môn đọc hiểu, em được học cô Quyên, cô hay kể cho chúng em những kinh nghiệm du lịch thực tế của cô, những trải nghiệm vô cùng chân thực của cô, mỗi khi cô dạy các bài đọc hiểu, cô đều kể “tặng kèm” những câu chuyện của cô xoay quanh bài đọc đó, khiến chúng em không chỉ tiếp nạp được thêm kiến thức văn hóa, lịch sử, du lịch,… từ những bài đọc hiểu , mà còn được cô giảng giải rất tỉ mỉ, chân thực từ những gì cô tai nghe mắt thấy. Cô Quyên giảng bài cực dễ hiểu, đến nỗi kĩ năng đọc hiểu là kĩ năng em làm vững nhất, rất nhiều lần em làm đề, hoặc thi thử, các kĩ năng kia em có thể sai hoặc đánh random, nhưng riêng bài đọc hiểu phần 10 câu chọn từ điền vào chỗ trống, rất nhiều lần em đều làm đúng 10/10, vì phương pháp của cô đặc biệt dễ hiểu, lựa chọn theo phép loại trừ, rồi khi tiến hành phân biệt từ, cô đều cho ghi thêm nhiều bối cảnh dùng từ, nhiều ví dụ, khiến em có ấn tượng sâu sắc về nó, từ đó, chọn từ đều rất chuẩn. Hoặc đối với dạng bài đọc hiểu, vì em là năm 2, vốn từ hạn chế, phải đọc bài văn dài ngoằng đối với em quả là cực hình, nhưng mà cô dạy cách bắt từ “chìa khóa”, vừa tiết kiệm thời gian, vừa đỡ phải đọc mỏi mắt, mà vẫn nắm bắt được ý chính và trả lời chính xác câu hỏi đề bài đưa ra, em không biết với các anh chị năm 3, năm 4 thế nào chứ với em chẳng khác nào… phát minh vĩ đại, mỗi lần đọc hiểu em chỉ cần mấy phút là giải quyết xong một bài, không phải ì ạch đọc từng từ, tra từng câu rồi mới trả lời được câu hỏi nữa. Người cô em muốn viết tiếp theo để khép bài viết này, có lẽ là quay trở lại cô Mai. Cô Mai tuy nghiêm khắc, luôn cố tình tạo một áp lực rất lớn cho chúng em khi học tập, nhưng em hiểu cô chỉ mong chúng em phát huy được hết năng lực tiềm ẩn, cố gắng hết năng lực bản thân, tuy nhiên, mỗi lần cô lên lớp dạy môn chữa câu sai, cô đều khiến chúng em cười phớ lớ, cụ thể cô nói về điều gì, câu chuyện gì thì em bây giờ em quên rồi ạ (em chỉ nhớ có một lần cô nói về chuyện tình thời sinh viên của cô, “ người iu” của cô khi ấy là một anh Trung Quốc, em đã xuýt xoa ngưỡng mộ, “ Ước gì em được như cô ấy” ) nhưng mà khi cô kể đều làm lớp cười nghiêng ngả, những lúc ấy cô gần gũi biết bao, và khoảng thời gian học môn chữa câu sai không còn dài lê thê như lúc đầu em vẫn sợ nữa. Cô ơi, có thể nhiều bạn, nhiều anh chị học sinh sợ cô, vì họ chưa hiểu hết tâm ý của cô với học trò, chưa hiểu được sự nhiệt huyết của cô, nửa đêm vẫn cùng chat với học trò để tìm ra cách học phù hợp với từng kiểu học sinh (cái này Khổng Tử nói là 因材施教 đúng không cô? ), chưa hiểu được tâm trạng của cô mỗi lần giảng bài mà học sinh mãi vẫn không chịu tiếp thu, hoặc đôi khi cô không nén được phải “ca cải lương” cho học sinh cả một tiết (riêng “tiết mục” này em chưa được “trải nghiệm” mà là nghe các anh chị, “giang hồ” …đồn thổi), đơn giản là khi ấy cô quá sốt ruột với tụi học trò vẫn chưa phải bước ra xã hội, nếm trải sự vất vả, khổ cực khi đi làm, vẫn cứ …nghênh nghênh dềnh dàng với suy nghĩ “chơi thêm tí nữa”, cô chỉ mong hiện tại chúng em chăm chỉ hơn, học hành giỏi giang, mai sau ra đời kiếm việc làm ổn định, không phải lo nghĩ, đỡ phải va vấp truân chuyên, không phải hối tiếc cho một thời đã qua ham chơi mà không chịu cố gắng. Nhưng em tin rằng, những gì đến từ trái tim sẽ đến thẳng trái tim, rất nhiều thế hệ học trò đã hiểu ra, đã thấm thía sự trăn trở, sự nhiệt huyết yêu trò của cô, để rồi một ngày nào đó đã quay trở lại bên cô, nói với cô những lời tri ân tự đáy lòng. Nếu không có sự nghiêm khắc tận tụy ấy, có lẽ bây giờ các anh chị không thể thành công trên đường đời như thế. Về phía em, một năm trời suy ngẫm và cảm nhận, thật sự muốn bày tỏ lòng cám ơn cô nhưng khó nói hết thành lời. Hôm nay, đôi dòng cảm nhận, đôi dòng suy nghĩ đã thay lời em muốn biểu đạt, thay lời em muốn nói, kính chúc cô Mai, và các thầy cô giáo luôn mạnh khỏe , ngày càng tâm huyết với từng buổi lên lớp, không chỉ đem lại tri thức cho chúng em mà còn cho chúng em hiểu thêm về kĩ năng sống, về phẩm chất cần có để làm người có ích cho xã hội, kính chúc trung tâm Thanh Mai Hsk ngày càng phát triển hơn, để ươm mầm, nuôi dưỡng cho ước mơ, đam mê tiếng trung được “đâm chồi, nảy lộc”, vươn cao thành những bóng mát cây xanh làm đẹp cho vườn hoa cuộc sống

06 Th12

PHẠM THỊ HÀ MY

Rate this post

MSBC 018 PHẠM THỊ HÀ MY KHẨU NGỮ TRUNG CẤP 2 ‘
Tôi nhận ra “em” – tiếng Trung quan trọng như thế nào?

Tôi – cô sinh viên 20 tuổi chưa trưởng thành, nhưng cũng chẳng còn bé bỏng. 20 tuổi, dấu mốc mà tôi nhận ra nhiều sự đổi thay trong cuộc sống. Chỉ 1 năm trước đây, khi mới 19, tôi cũng có nhiều mơ ước lắm. Nhưng dường như ước mơ đó không đủ lớn để khiến tôi khát khao đến cồn cào. Tôi có mục đích sống nhưng lại không thực sự theo đuổi.

Chỉ lớn thêm một tuổi nhưng tôi nhận ra tôi không còn trẻ để lông bông nữa, tôi cần theo đuổi thứ gì đó, tạm gọi nó là một thứ đam mê cháy bỏng vô hình. Tôi nhận ra, đó là tiếng Trung. Thực tình mà nói, tiếng Trung là cái duyên, cái định mệnh của 20 năm đầu đời tôi.

Cấp 3, tôi trượt chuyên Anh và vô tình rớt xuống chuyên Trung. Chính vì lý do không thực sự đam mê tiếng Anh nên tôi mới có cơ hội gặp gỡ định mệnh của mình. Tôi thích tiếng Trung vì nó khác lạ, thậm chí thích ngay từ ngày đầu tiếp xúc, như thể bị “tình yêu sét đánh” vậy.
Ngôn ngữ mới mẻ này mang lại cho tôi nhiều cơ hội hơn ngay cả trong kỳ thi Đại học.
Sau khi lên Đại học, sự luyến tiếc khiến tôi thử hẹn hò lại với tiếng Anh, nhưng câu trả lời phũ phàng chỉ vỏn vẹn hai chữ “không hợp”. Thất bại không khiến tôi buồn bã mà chỉ càng thổi bùng lên quyết tâm chinh phục tiếng Trung trong lòng mình .

“Em” làm tôi sát lại với “gia đình em” – Trung tâm tiếng Trung Thanhmai HSK như thế nào?

Vậy là tôi quyết định theo đuổi tiếng Trung lại từ một lần nữa sau khi lãng quên suốt hơn 1 năm học Đại học. “Bà mối” đưa tôi quay lại với em là người không hề xa lạ, chính là giảng viên tiếng Trung ở trường Đại học của tôi. Cô không chỉ bày kế cho tôi “cưa đổ” lại em, mà còn giới thiệu tôi đến với cả gia đình của em nữa. Gia đình em thật đông đúc, họ không chỉ cùng nhau nuôi em khôn lớn mà còn luôn dang rộng vòng tay với những người yêu thương em. Trung tâm tiếng Trung Thanhmai HSK đã đón chào tôi, cho tôi cơ hội bắt đầu lại với em thêm một lần nữa.

Tôi tìm gặp đến mẹ đẻ của “em”, tôi nói rằng tôi yêu “em” đã lâu và hi vọng “mẹ” và những người thân trong gia đình có thể tác hợp cho chúng tôi tiếp tục yêu nhau như xưa. “Mẹ” và mọi người đều vui vẻ, đều nhiệt tình ủng hộ tôi. “Mẹ” Thanh Mai đã nói “Cô tin cháu làm được, “em” HSK5 không khó đâu, cô sẽ ủng hộ cháu, “quân sư” cho cháu cưa đổ “em nhà””. Cứ vậy thấm thoát 4 tháng ròng rã tôi và “em” làm lại từ đầu với nhau.

Đúng như cố nhân từng nói “Vạn sự khởi đầu nan”. Lúc đầu tôi và “em” gượng gạo nhiều, bất đồng ngôn ngữ khiến đôi khi tôi chẳng thể hiểu “em” nói gì. Chị Trang của “em” đã mách tôi mẹo nghe keyword trong lời em nói thôi, chỉ cần như vậy đã nắm bắt được phần nào tâm lý của em rồi. Tuy vậy “em nhà” vẫn giận hờn mất 2,3 tuần đầu khi tôi có ý lại gần, em không chịu nói để tôi hiểu  Em chỉ nói thật nhanh, thật nhanh, chắc cố tình để tôi không hiểu gì đây mà .

Đến khi “em” dần chấp nhận tôi, em viết thư cho tôi, dài lắm, dài đến cả chục trang A4 mỗi lần chúng tôi gặp mặt nhau ở “nhà em”.  Tôi lại cố gắng lắng nghe lời chỉ dạy của cô Tâm, có vẻ như tâm hồn “em” là 1 thể thống nhất và có quy luật, vấn đề lại là bắt từ khóa trong những bức thư của em.

Bước cuối cùng còn thiếu trong quá trình hoàn thiện bản thân, để tiến sát lại gần “em”, xóa mọi khoảng cách, mọi lo âu về sự chênh vênh giữa tôi và “em” để hiểu được tiếng lòng “em”, tôi đã tu tâm dưỡng tính, trau chuốt lời ăn tiếng nói. Tôi cẩn thận viết chữ thật chuẩn, dùng từ thật đắt, thật mượt để hi vọng đánh một đòn quyết định vào tâm lý “em” làm em ngả nghiêng vì tôi thêm một lần nữa. Mẹ “em” – cô Thanh Mai đã là người dìu dắt tôi những bước đường gian nan này. Ai cũng nói bước này khó lắm, khó nhất trong số những điều tôi cần học để chạm tới được “em” .Mẹ “em” từng dạy tôi câu “知人知面不知心”, ý nhắn nhủ rằng biết em là ai, biết em xinh đẹp cao quý nhường nào nhưng chẳng thể đoán được lòng em sâu bao dặm trùng khơi.

Bốn tháng đằng đẵng tôi trực chờ “em”, tôi chăm chút cho “em”, tôi hoàn thiện bản thân, tôi nỗ lực hết mình vì tình yêu chân thành với “em”. Nhớ lại những ngày tháng đầu hè tháng 5 năm ấy, tôi đã nguyện hết mình vì tình yêu của mình, và đến giờ vẫn vẹn nguyên như vậy.

Tôi chấp nhận, dù không chinh phục được “em – HSK5” đi chăng nữa cũng không sao. Chúng ta có thể làm bạn, tôi có thể nỗ lực hơn nữa nếu nỗ lực của tôi chưa đủ nhiều để “em” về bên tôi. Hơn hết, điều tôi nhận lại được sau quãng thời gian vừa qua, đó là tình thương yêu từ “gia đình em” – Trung tâm tiếng Trung Thanhmai HSK”, là những người từ xa lạ đến thân quen, là những bài học lí thuyết, sách vở, là cả những bài học về cuộc sống từ những người chị, người cô, người thầy vô cùng nhiệt huyết; là những khoảnh khắc cười vui bên nhau; là những lo lắng hiện rõ trên nét mặt người thân của “em” khoảng thời gian nước rút để chinh phục “em”.

Có lẽ với tôi, thế là đủ. Nhưng nó đã trọn vẹn hơn nữa, tròn đầy hơn nữa là lúc tôi vỡ òa khi có “em” trong vòng tay 

06 Th12

NGUYỄN THỊ HUYỀN

Rate this post

MSBC 020 NGUYỄN THỊ HUYỀN BOYA1/17.

Những ngày đầu tiên

Cũng chẳng rõ mình yêu thích tiếng Trung từ bao giờ. Chắc có lẽ từ cái hồi còn bé, suốt ngày xem mấy phim chưởng kiểm hiệp, hâm mộ mấy anh đóng vai Hoàng Tử đẹp trai với mấy chị đóng vai nữ chính xinh không chê vào đâu được. Hồi đó nhà nhà, người người xem kiếm hiệp, trẻ con thì cứ mấy phim cổ trang mà bắt chước, từ Hoàn Châu Cách Cách đến câu thần chú “Hàn Long Thập Bát Chưởng” cứ phải nói là thuộc làu làu. Hết phim cổ trang lại các phim Trung Quốc khác chiếu nhiều đến nỗi mấy câu lời thoại cũng dần được mình học thuộc. Lớn lên chút thì mình cũng xem phim thần tượng Đài Loan rồi tập tành nghe mấy bài nhạc phim dù chả hiểu gì. Tiếp xúc nhiều nên dần dần thấy âm hưởng nó khá là vui tai, với lại cũng na ná mấy từ tiếng Việt. Vậy là thích thôi.
Còn ý muốn học tiếng Trung của mình thì nhen nhóm từ những năm cấp 3. Hồi đó mình ước mơ sau này sẽ được đi chu du khắp thế giới, mà để giao tiếp thì phải cần ngôn ngữ. Mình nghĩ thế này: Mình sẽ học tiếng Bồ hoặc tiếng Tây Ban Nha để có thể đi sang Nam Mỹ hoặc châu Phi, tiếng Anh để sang châu Âu hoặc Bắc Mỹ và tiếng Trung để giao tiếp với hơn 1/7 dân số cả thế giới gộp lại.
Tuy nhiên, khi vào đại học mình lại chọn tiếng Anh vì tính thực dụng của nó. Sau năm thứ nhất miệt mài với các môn tín chỉ thì năm hai nhàn rỗi mới nghĩ lại đến cái ước muốn “nhỏ nhoi” ngày nào của mình. Và quyết là làm, đầu năm định đăng kí luôn thì con bạn nó lại vướng vào mấy thứ lằng nhằng nên là để đến khóa sau. Và cuối cùng thì kế hoạch cũng không bị phá sản như những cái khác. Mình đã bắt đầu học tiếng Trung.
Thông qua một người chị quen biết, mình biết Thanhmaihsk là một trung tâm uy tín. Mình đã xới tung web, facebook cũng như đọc review để kiểm chứng thực hư thế nào rồi mới dám “trao thân gửi phận” ở đây 3 tháng cuộc đời với hi vọng từ một con gà mờ thành một đứa bắn tiếng Trung vèo vèo. Nhưng thực tại không đơn giản đến vậy.
Hai buổi đầu tiên, mình đi học với tâm thế rất là hứng khởi. Trước đó cũng khá là tự tin vì có một ít vốn tiếng Trung giắt túi, cơ mà sau buổi đầu, mọi thứ lộn tùng phèo. Phát âm đến méo cả mồm, nhưng về nhà là lại lấy ra ôn ôn chăm chỉ. Hôm thứ hai, mọi thử vẫn trong tầm kiểm soát, vì mình đã đọc trước bài ở nhà và tập viết. Nhưng đến hôm thứ ba thì… mọi thứ cứ mòng mòng quay cuồng, nào là quy ước, nét chữ, ngữ pháp các kiểu. Không thể nhớ nổi. Cảm thấy học tiếng Anh dễ dàng bao nhiêu thì mấy cái chữ tượng hình kia loằng ngoằng giun dế bấy nhiêu. Các buổi thứ 4,5,6 khiến mình chật vật không kém. Chưa học hết đống từ mới đã lại có đống khác chầu chực, xong lại còn có mấy từ nó na na nhau cách viết, chỉ khác một hai nét. Chuyện “râu ông nọ cắm cằm bà kia” với mình thì như cơm bữa. Lắm lúc thấy mình đang vẽ chữ chứ chẳng phải viết chữ. Thế mà ngày trước mình cứ tưởng tượng sẽ ngồi cầm bút lông phẩy phẩy oai oai như mấy ông trong phim nữa chứ!
Thế nhưng đến buổi thứ 7 thì mọi thử có lẽ đã đi vào quỹ đạo. Mình cũng cảm thấy quen dần khi đến lớp vào mỗi tối thứ 2, 4 và 6. Nhưng vẫn chưa quen được ai mấy ngoài hai con bạn đi cùng là A Cáo và A Mấy. Chẳng phải là mình trầm tính nhưng có lẽ học cùng các anh chị hơn tuổi, chưa có cơ hội tiếp xúc nhiều nên vẫn còn giữ khoảng cách. Có mấy anh chưa kịp nhớ mặt đặt tên thì đã biến mất đột ngột. Với lại ấn tượng ban đầu của mình về mọi người thường toàn là những ấn tượng không tốt cho lắm. Và rất là cảm thấy áy náy vì có lúc gọi mọi người bằng những cái tên không nghiêm túc cho lắm giống như A Cáo và A Mấy ở trên. Hiện tại được 1/4 chặng đường rồi nhưng mình vẫn cảm thấy khá là lạc loài, lạc lõng. Chắc khả năng hòa nhập của mình hơi bị kém.
Bù lại, các cô giáo thì rất thân thiện, cởi mở và nhiệt tình. Không giống trong suy nghĩ của mình là học trung tâm thì “mạnh ai người nấy lo, dạy xong thì về”. Ngược lại, các cô có kiểm tra, có bổ sung, ôn tập và chú ý từng học viên một. Mình cảm thấy khá là phấn chấn khi cô không gặp mình nhiều mà vẫn nhớ tên mình. Các cô biết cách biến mọi thứ không trở nên khô khan bằng các hoạt động khác nhau từ pha trò đến chơi trò chơi. Và các cô khiến mình thấy tiếng Trung không chỉ là những kí tự loằng ngoằng mà còn là một thứ tiếng để chơi, để thư giãn.
Có hai thứ mình thực sự ấn tượng đó là cách sắp xếp quản lý học viên cũng như không gian học của trung tâm. Trung tâm thực sự quan tâm đến học viên và tạo điều kiện hết sức để đảm bảo chất lượng học sau khóa học bằng việc điểm danh, cho phép bảo lưu, học bù, kiểm tra. Không gian học tuy hơi nhỏ nhưng vật chất đáp ứng điều kiện. Ngoài ra, yếu tố an ninh cũng khá đảm bảo vì có hôm mình quên không rút chìa khóa xe nhưng xe vẫn còn sau khi tan học.
Vì mình mới chỉ học ở đây một thời gian ngắn, còn những 3/4 chặng đường phía trước. Chắc chắn nó sẽ hứa hẹn nhiều điều thú vị và có chăng là thêm những kỉ niệm trước khi kết thúc khóa học này. Hi vọng quyết định học tiếng Trung của mình sẽ là một trong những điều mà mình sẽ không hề hối tiếc sau này.
06 Th12

HOÀNG THU THỦY

Rate this post
MSBC 013 HOÀNG THU THỦY 6T-13 HANU
VIẾT CHO CÔ NGÀY TRI ÂN!!!

TOẢ SÁNG MỘT NỤ CƯỜI

Người ta nói đúng phải không cô, rằng ” những cảm xúc đầu tiên là những cảm xúc ngọt ngào và đáng nhớ nhất.” Ngày em bước vào trường bên cạnh cuộc gặp gỡ vô tình với anh Tuấn Cháy còn có một nụ cười mà đến bây giờ em vẫn nhớ rất rõ : Đó là khi 2 cô bé cùng tên Thuỷ mở to mắt ngơ ngác hỏi cô về web của khoa, cô quay xuống kèm theo 1 nụ cười tươi dễ mến của người phụ nữ thành đạt, tự tin , lịch thiệp và đầy sức sống ở tuổi 37. Sau đó cô nhiệt tình bảo chúng em, chụp tặng chúng em 1 kiểu ảnh những mãi cho khi năm nhất trôi qua em mới được nhìn tấm ảnh đó. Đó là món quà mà có lẽ là do em may mắn có được nhờ cô! Để rồi khi cô đăng lên trang cá nhân của em cùng với 1 câu nói đã khiến em xúc động như cái ngày em gặp gỡ nụ cười của cô : ” em có tin niềm tin tạo nên sự khác biệt ? “, bức ảnh chính là câu trả lời rõ nhất cho bản thân em. Cô – Người không chỉ nhiệt tình dạy em tiếng Trung mà còn dạy em nhiều điều trong cuộc sống, cô nói nhiều điều về tương lai, mục tiêu của bản thân em, định hướng rõ cho em con đường nào em muốn đi và con đường nào em cần phải đi. Cô – Người đôi khi phải nghiêm khắc mắng em khi có những suy nghĩ lệch lạc, ấu trĩ… đôi khi lại nhẹ nhàng chỉ cho em thấy điểm thiếu xót của mình. Đó là những điều nhỏ nhất như cách nói chuyện với Thầy – Cô, trước khi chát với cô thì nên chào cô trước trong khi đó em thì lại không nhận ra điều đó mà cứ thế nhắn tin cho cô. Khi cô nhắc em điều đó, em thấy thật xấu hổ nhưng em sẽ thấy mình xấu hổ hơn nếu biết rồi mà không sửa phải không cô?. Cô – Người dạy em cách tự tin trước đám đông, tự tin trước bản thân mình và rồi kết quả là em thấm ngẫm điều đó, trở thành 1 người cũng khá tự tin như hôm nay ( vì đôi khi đứng trước 1 việc lớn,trọng đại nào đó, không chắc chắn em vẫn còn thiếu 1 chút nhưng chỉ 1 chút tự tịn thôi cô ạ ). Cô – Người giữ cho em 1 hình ảnh đẹp về cô, giữ cho em 1 kỷ niệm đẹp của ngày đầu tiên em bước vào giảng đường Đại học để rồi cho đến bây giờ mỗi khi nhớ lại em vẫn còn đó sự bồi hồi cũng như còn nhớ nguyên vẹn nụ cười của cô. Cô – Người nhìn sự thay đổi dần bước trưởng thành của em từ 1 con ” vịt ” xấu xí qua 1 năm đã trở thành 1 con vịt ” cũng được “, từ 1 đứa nhút nhát sau 1 năm trở thành 1 đứa tự tin và từ 1 đứa… ( cho em xin được giữ bí mật này cho riêng mình ….. nhưng thực ra em cũng lỡ nói ra rồi khi em viết bài Chào mừng kỷ niệm 55 Khoa và ngày Nhà giáo Việt Nam ). Cô biết không? Em quý cô là vì những giúp đỡ và ảnh hưởng khá lớn của cô trong nếp nghĩ của em nhưng em càng quý cô hơn là bởi vì nụ cười của cô, có thể nói thế nào nhỉ? có người gặp nhau và yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên và được gọi là ” tiếng sét ái tình “, có khi nào nụ cười của cô là rung động em khiến em yêu cô, quý mến cô cũng đc gọi là ” tiếng sét ái tình ” không cô? ( hì hì em chỉ đùa cho vui thôi ạ ). Nhưng sự thật là em rất thích cô cười, rất thích nụ cười của cô, nó có sức thu hút người ta cô ạ! Và còn điều này nữa, cô là người giảng viên đầu tiên trong Khoa em kết bạn ngay khi được cô cho nick FB trong buổi đầu tiên gặp cô, ngồi sau cô – ngày khai giảng Khoa Trung. Em cũng tự thấy khá mình may mắn hơn chút nữa khi ” cầu được ước thấy” mong muốn cô dạy vào năm nhất đã trở thành hiện thực. Khi mới bắt đầu em hứa hẹn bao điều, tự tin bao nhiêu nhưng có đôi lúc lại bị nhụt chí xuống 1 chút, lúc đó cô lại lên dây cót thức tỉnh em, khi đó em giống như 1 chút robot ( em nghĩ vậy cô ạ ) còn bây giờ em đã thoát khỏi cái xác robot và trở thành 1 người hoàn toàn mới, em đã biết mình phải làm gì, có đôi khi bế tắc em lại tìm cô nhờ cô tư vấn, mặc dù hiện tại cô không dạy em và em biết cô luôn sẵn lòng giúp đỡ em, phải không cô???
20 – 11 em viết đôi dòng gửi tới cô ! Ngày Nhà giáo Việt Nam – ngày tri ân, tôn vinh những người Thầy người Cô em muốn chúc cô mạnh khoẻ, hạnh phúc và vui vẻ ! Em cảm ơn cô vì tất cả những gì cô dành cho em, cảm ơn nụ cười của cô!
” Hạnh phúc không nằm ở cuối con đường mà nằm trên đoạn đường chúng ta đi ” Hạnh phúc của em là trên đoạn đường em đi đã gặp được cô! Có lẽ có chút gì đó gọi là “duyên phận” ở đây cô nhỉ ?

Gửi tặng cô Trần Thanh Mai nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20 – 11 – 2014
Sinh viên Hoàng Thu Thuỷ lớp 6t – 13 khoa Trung khoá 2013 – 2017 Trường Đại Học Hà Nội

 

06 Th12

NGÔ THỊ THANH

Rate this post
MSBC 004 NGÔ THỊ THANH HSK5/8
Đôi lời tâm sự…..
Khi ngồi viết những dòng này là lúc mình vừa kết thúc kỳ thi HSK5 năm 2014, khi tâm trạng đã được cân bằng lại sau một kỳ thi có vẻ là khó nhằn đối với một đứa không chuyên ngữ như mình. Trong cái thời tiết se se lạnh như thế này, mình lại nhớ đến những ngày mùa đông năm ngoái, lần đầu tiên mình đặt chân đến ThanhMai HSK.
Ngày ấy, khi trung tâm còn đặt tại quán cà phê God, sau một buổi nói chuyện qua tin nhắn fb, mình được cô Mai hẹn đến học thử một buổi. Nhưng có lẽ lúc đó quyết tâm chưa đủ lớn, mình lại chần chừ không đi, và lấy lí do “ngủ quên” để nói với cô. Sau hôm đó mình cũng nhấc mông lên và đi, tối T4, ngày 30/10/2013, trời lạnh, cộng thêm mưa phùn gió bấc, và mình đã “làm quen” với trung tâm như thế.
Buổi học đầu tiên của mình do cô Trang đứng lớp, BY 1/6 cũng đã đi được 1/3 chặng đường. Cô yêu cầu mình đọc thử một đoạn hội thoại đơn giản, nhưng do đang nói quen tiếng anh, mình cứ đọc âm “t” sang âm “th” của tiếng anh. Lúng túng mãi mới có thể đọc xong đoạn hội thoại đó, mình cảm thấy thật xấu hổ, vì dù sao hồi năm nhất ở những tiết học ngoại ngữ 2 là tiếng Trung, sức học của mình cũng không đến nỗi nào. Rất may, cô Trang là một giáo viên rất thân thiện, nhiệt tình, nụ cười chưa lúc nào tắt trên khuôn mặt cô, đã khiến mình vượt lên cảm giác tự ti lúc đầu. Mình nhanh chóng hòa nhập vào lớp.Cô Trang cũng là một trong những giáo viên dạy mình cả 4 khóa, từ BY1, BY2, Tiền HSK5 và HSK 5, và là người có ảnh hưởng mạnh nhất đến mình.
Sau khi nói chuyện với cô Thanh Mai, mình hứa với cô sẽ quyết tâm theo đến cùng, sẽ chịu mọi áp lực, và dần cuốn mình vào những buổi học thú vị sau đó. Trong suốt 4 khóa học, đối với cô nào mình cũng có những ấn tượng riêng. Mình còn nhớ cô Tuyết Mai, dạy rất chắc ngữ pháp, và câu chuyện kinh điển mà mình nhớ mãi ở cô đó là: “Cô với cô Thanh Mai là bạn học của nhau, hai đứa hay đi với nhau lắm. Mọi người toàn trêu, Tuyết thì chẳng tuyết mà Thanh thì chẳng thanh :D” Nói thực lúc đó mình quý cô lắm, trông cô rất giống mẹ mình ở nhà, cũng dáng người tròn tròn đầy đặn, cũng nụ cười hiền hiền như thế. Cô Ngọc – cô Chun Ngọc có chiếc răng khểnh, rất teen, rất tươi. Câu cửa miệng của cô là “Mấy cái đứa này…” Có lần cô mời cả lớp về nhà cô chơi mà mình không về được, giờ nghĩ lại vẫn thấy tiếc . Cô hay giao bài tập về nhà, và mình luôn được cô khen, cô trao huy chương qua fb vì rất chăm chỉ nộp bài. Mình rất thích làm bài tập như thế, vừa trau dồi khả năng viết, vừa nhớ bài lâu. Tiếc là cái lớp mình ai cũng “lười”, bận, nên hầu như mọi người không làm, mỗi lúc như thế lại thấy cô KHÔNG CÒN CƯỜI nữa )). Thầy Mạnh, người thầy Trung Quốc dạy bọn mình khẩu ngữ, mỗi lần nghe thầy nói tiếng Việt mình lại thấy buồn cười. Nhưng thầy nói sõi lắm, chỉ là chất giọng lơ lớ thôi. Thỉnh thoảng gặp thầy ở trung tâm, mình vẫn toe toét: “Laoshi hao, haojiu bu jian.” Đúng là Haojiu thật, vì thầy theo chúng mình có một khóa by2 thôi mà. Những lúc chào như thế chẳng biết thầy có nhớ đứa học trò này là ai không )). Cô Tâm, mới đầu học cô thấy cô nghiêm nghị quá, cô chẳng mấy khi cười, cứ chăm chú giảng bài vậy thôi, mình cảm thấy cô hơi khó gần. Ui, mình nhầm to rồi. Mấy buổi sau bắt sóng được cả lớp, cô hay cười lắm, thỉnh thoảng còn kể chuyện cười nữa, mình lại thấy cô thật đáng yêu )). Cô Minh Mụn xinh đẹp, xì tin, giọng nói truyền cảm, có lần cô bị ho mang chanh muối đến lớp ngậm, cô mời cả lớp. Nhoắng cái hộp chanh muối của cô hết sạch. Cô Minh hiền lắm, nhưng không làm bài cô cũng không vui đâu, nghiêm khắc phê bình. Cuối cùng là cô Thanh Mai yêu dấu. Èo ơi, lúc đầu mình thấy mấy bạn học trước bảo cô nghiêm khắc lắm, cô khó tính lắm, cộng thêm mình ít tiếp xúc với cô nữa nên hình thành một nỗi sợ không tên với cô. Sau này tiếp xúc nhiều hơn, mình hiểu cô nghiêm khắc cũng là muốn tốt cho học viên của mình. Nhiều lúc cô đáng yêu ghê cơ, giả vờ nũng nịu hay ngại ngùng với bọn mình nữa. Cô hay cười, nhất là trong lễ vinh danh cô còn cười tươi hơn nữa, vì sự thành công của những học viên bước ra từ ThanhMai hsk.
Quay lại với quá trình học, bắt đầu từ ngày 30/10/2013, mình bước tiếp con đường đến với tiếng Trung. Trước đó, năm nhất đại học mình đã học xong quyển 1 bộ giáo trình hán ngữ 6 quyển. Vốn yêu thích văn hóa Trung Quốc, lên đại học lại được tận tay viết những nét chữ này, mình càng có thêm niềm đam mê, mơ ước được một lần đặt chân tới Bắc Kinh sầm uất, Thượng Hải hoa lệ. Trước khi vào học cô Mai cũng nói, sẽ là một chặng đường đấy áp lực nếu mình muốn thi HSK5. Mình quyết tâm, và bắt tay vào làm từng bước để đạt được mục tiêu của mình. Từ khi bắt đầu vào BY 1/6, BY2/3, mình rất chăm chỉ, cũng có lẽ là do lượng kiến thức vừa phải với mình nên mình tiếp thu rất nhanh, về nhà lại chăm chỉ nên mình nghĩ mình học khá chắc. Lên đến khóa Tiền HSK5, vì một vài lí do gia đình, cộng thêm chểnh mảng trong ôn tập nên mình đuối dần, bài tập cứ dồn đống lại, kiến thức mới của hôm nay chồng chất kiến thức hôm qua chưa kịp cũ. Rất may dưới sự giảng dạy của các cô, mình dần thu hẹp khoảng cách với các bạn trong lớp. Đến bây giờ khi ngồi nghĩ lại, giá như từ khi lên tiền HSK5, mình chăm chỉ hơn, quyết tâm hơn, để đến khóa ôn thi cấp tốc mình không bị hẫng kiến thức, không bị đuối so với các bạn toàn là nhà nòi, thì khi cầm tờ đề HSK5 đối với mình chỉ là muỗi. Mình vẫn tự trách mình chưa hoàn thành lời hứa sẽ quyết tâm đến cùng với cô Thanh Mai.
Tuần cuối cùng trước khi thi, một nỗi sợ hãi bao trùm lấy tâm trí mình, vì mình thực sự chưa sẵn sàng. Cả ngày mình cuộn chăn trên giường, không còn sức lực để học gì hết. Có lúc mình chán nản vô cùng, thấy mình thật vô tích sự, có lúc mình định bỏ thi. Nhưng nhớ lại trước đó, buổi nghe cuối cùng, cô Trang có nói với cả lớp “Bạn Thanh mới bắt đầu học abc từ đợt rét ơi là rét năm ngoái,bây giờ được như thế này cũng tạm tạm rồi đấy.” Cả lớp thì xuýt xoa, eo ơi siêu thế, eo ơi giỏi thế. Rồi mình lên youtube, search những video về sinh nhật, về lễ vinh danh của ThanhMai HSK, nhìn thấy nụ cười của các cô, các bạn, nghe những lời tâm sự của mọi người, mình lại ứa nước mắt. Mình nghĩ, chưa lâm trận đã đầu hàng, mày thấy có lỗi với mày 1, với các cô, với gia đình 10. Mình muốn một ngày mình cũng được tham gia lễ vinh danh, mình không muốn để các cô buồn lòng. Và mình lại cố gắng.
Mặc dù chưa có kết quả HSK, mặc dù kết quả có thế nào đi chăng nữa, với mình, được học ở Thanhmai, được các cô dìu dắt dạy dỗ là một niềm hạnh phúc, một sự vinh dự, và một điều may mắn.Không phải ở trung tâm nào cũng có sự tâm huyết đến như vậy, sự thân thiện vui vẻ đến như vậy. Thanhmaihsk giống như một đại gia đình, từng đứa con thành công ra đi, lớp lớp khác lại kế cận. Thanhmaihsk chưa lúc nào thiếu vắng nụ cười, thiếu vắng tình cô trò, tình anh em bè bạn. Xin cảm ơn cô Mai, cô Trang, cô Tâm, cô Ngọc, thầy Mạnh,cô Tuyết Mai, cô Minh… đã mang đến cho chúng em những kiến thức bổ ích nhất, các anh chị lễ tân đã nhiệt tình hỗ trợ học viên trong quá trình theo học. Em xin chúc các thầy cô luôn mạnh khỏe, tiếp tục chèo lái những con đò cập bến thành công. Sau này dù không học ở trung tâm nữa, em vẫn sẽ không bao giờ quên nơi đã chắp cánh ước mơ cho em, mảnh đất của sự vui vẻ, yêu đời!
06 Th12

NGUYỄN NGỌC NHẬT

thay loi muon noi
Rate this post

MSBC 005 NGUYỄN NGỌC NHẬT HSK5/8
Ngày cuối cùng rồi, dành thời gian viết vài lời “Thay lời muốn nói” hi vọng là không muộn ^^
Hơn 4 tháng qua, tôi đã có những kỉ niệm, có thể nói là đáng nhớ nhất trong năm 2014 của tôi. Trong 4 tháng đó, tôi đã gắn bó với Thanhmai Hsk. Nơi đây không chỉ đem lại cho tôi kiến thức mà còn cho tôi “tình bạn”, tình thầy trò
Tôi nhớ, lần đầu tiên tôi đến với Thanhmaihsk là trong một lần offline. Sau duyên phận đó, tôi đã chọn nơi đây là nơi giúp tôi thực hiện thi đỗ HSK, thực hiện bước đầu tiên trong ước mơ của tôi
Tôi nhớ, buổi học đầu tiên của tôi ở Thanhmai Hsk là buổi ngữ pháp do côTran Thanh Mai dạy. Tôi có chút lo sợ bởi lớp chỉ có 4 người mà lại lớn tuổi hơn tôi nhiều như chị Lan, chị Thảo Nguyên nên tôi cũng không biết nói chuyện thế nào. Hôm đó, tôi tới trung tâm sau khi đã học sau một ca toán, bản thân cũng đã tương đối mệt, nhưng tới trung tâm gặp phải sự “nhiệt tình” của cô Mai. Cô rất nhiệt tình nhưng với một con vừa lười, vừa mệt, vừa buồn ngủ với cái bụng trống rỗng thì … Tôi tưởng tôi sẽ dừng lại sau buổi học đó nhưng cô lại ủng hộ, cổ vũ tôi. Tôi nghĩ lại, quyết tâm thử một lần. Và lần sau tôi đã thấy ổn hơn, tất nhiên với kinh nghiệm không bao giờ mang cái bụng đói tới lớp cô Mai =))
Các giáo viên ở Thanhmai Hsk đã giúp tôi rất nhiều. Trước khi đến trung tâm, thành tích của tôi cũng không được tốt cho lắm, đặc biệt là phần đọc và viết. Phần đọc đa số là do … tích bừa mà đúng còn viết thì thê thảm hơn nhiều. Lần đầu làm bài viết, tôi không ngờ là mình viết lên tới hơn 200 từ trong khi đề bài chỉ cho 80 từ, gần 3 lần số từ quy định. Nhưng các cô đã giúp tôi thay đổi tình trạng này. Cô Tran Hoai Tam không chỉ giúp tôi làm phần đọc một cách có phương pháp, không cần phải tích bừa còn sửa bài viết cho tôi. Cô Mai tuy về sau không trực tiếp dạy tôi nhưng cô vẫn rất quan tâm tới việc học của tôi. Cô chỉ cho tôi phương pháp làm thế nào để có thể đạt điểm cao nhất, nhấn mạnh với tôi làm bài phải an toàn như bố cục bài làm, cách suy nghĩ khi gặp đề bài, cách viết, … Ngoài cô ra không có giáo viên nào nói tận tâm, tỉ mỉ như vậy. Tôi có được kết quả này phần lớn là do công lao của cô
Trong những ngày tháng học ở Thanhmai Hsk, ngoài kiến thức tôi còn có những người chị em thân thiết. Một Đinh Thanh Tú luôn cho tôi dựa vào lúc tôi lười biếng nhất, người đã hứa sẽ cho tôi dựa mãi mãi. Một Thùy Dungluôn tìm mọi cách tranh giành vị trí số 1 với tôi. Một Thắm Dương Dươngluôn luôn tươi cười trong mọi hoàn cảnh. Một Nguyễn Hoài An đáng yêu, chỉ cần dọa sai cái là loạn hết cả lên. Một Mai Anh trong người đầy thẻ giảm giá ở mọi địa điểm. Một Phạm Hương Giang người mà em chưa thực sự hiểu rõ. Và chị Thảo Nguyên với thương hiệu xanh chuối đặc trưng và những câu status mang đậm tính triết lí. Tất cả bảy sắc cầu vồng, mỗi người một cá tính mà tôi không thể quên
Thanhmai Hsk – Nơi cho tôi những kỉ niệm đẹp đẽ. Hẹn gặp lại vào một ngày không xa nhé. Nhất định sẽ có ngày tôi quay lại ! Vào một ngày không xa …

06 Th12

NGUYỄN THỊ HƯƠNG THẢO

Rate this post

MSBC 003 NGUYỄN THỊ HƯƠNG THẢO HSK5/8
-Mình đã học tiếng Trung như thế –
“Hồi bé mình là đứa lười đọc truyện mà nhất là truyện không có tranh, bố và anh trai mình hay bàn luận và nói chuyện với nhau về các tác phẩm ” Tây Du Ký”, ” Tam Quốc Trí”.., rồi lịch sử các triều đại Trung Quốc,các tác phẩm của Kim Dung, Quỳnh Dao, mình cũng nghe nhưng cũng không để tâm lắm, lớn lên xem phim “Tây Du Ký”, “Hồng Lâu Mộng”, khi học đại học thì trên các kênh truyền hình chiếu rất nhiều phim TQ, phim TQ có nhiều ý nghĩa sâu sắc và mình bắt đầu thích tìm hiểu về văn hoá, đất nước và con người Trung Quốc,vì có một số nét tương đồng với văn hoá Việt Nam, thực lòng mà nói, mục đích ban đầu của mình học tiếng Trung ,chẳng qua là học tiếng Anh bao nhiêu năm mà vẫn chưa tốt nghiệp tiểu học, do vậy mình thử chuyển sang tiếng Trung, mới đầu học cũng thấy nản,đọc thì khó, chữ viết cũng khó, hoàn toàn khác xa với gì mình nghĩ, nhưng rồi dần dần, mỗi ngày một ít, một ít, mình đã thấy có chút tự tin khi giao tiếp, khi chat hoặc viết suy nghĩ của mình bằng ngôn ngữ khác. Mình đã có sự tiến bộ rõ rệt khi đến vớiThanhmai Hsk, được sự chỉ bảo tận tình của thầy Mạnh, cô Tran Thanh Mai, với mình cô vừa là cô giáo vừa là người chị, cô bảo ban hướng dẫn tận tình, từng chút, từng chút một, sau đó là cô Tran Hoai Tam, cô Trang Kien và cô Quyên tất cả các cô đều tâm huyết và nhiệt tình, ở trung tâm Thanhmai Hsk, mình không những có được kiến thức mà còn có thêm những người chị,người bạn, người em, Thùy Dung, Nguyễn Ngọc Nhật, Đinh Thanh Tú,Thắm Dương Dương, Nguyễn Hoài An, Mai Anh, Miko Minh Phương, Lan Cls, mỗi người một tính cách, một mục đích học nhưng các bạn ý rất vui tính và chân thành, công việc hiện tại của mình cũng chẳng liên quan gì đến tiếng Trung cả, thế nhưng mình vẫn muốn học tiếp tiếng Trung, để làm tăng thêm vốn hiểu biết, kiến thức, hành trang cho những chặng đường sắp tới, có thể là những chuyến du lịch Trung Quốc hoặc những nước nói tiếng Trung chẳng hạn “

06 Th12

THÙY DUNG

Rate this post

MSBC 002 THÙY DUNG HSK5/8
VIẾT VỀ CÁC CÔ CỦA EM
Tụi em vừa hoàn thành kỳ thi HSK, nói thật là nó không căng thẳng như em nghĩ, chắc vì em đã được các cô chuẩn bị cho khá kỹ càng rồi .
Thực sự em thấy mình may mắn vì học ở đâu cũng gặp thầy giỏi. Thời gian đầu học ở trung tâm em hơi choáng, vì kiến thức quá nhiều, các cô dạy nhanh như gió (đó là điều em chưa từng được trải nghiệm ở các trung tâm khác). Kiến thức, sự nhiệt tình, vui vẻ của các cô thực sự đã truyền cảm hứng cho em.
Về cô Trang: Buổi học nghe đầu tiên em run lắm, em sợ mình kém hơn mọi người nên cứ căng tai ra nghe. Cuối buổi cô nhìn em hiền lắm (chắc cô không nhớ đâu nhưng em nhớ mãi), cô hỏi: “Dễ nghe đúng không?”. Ôi, em làm sao í, cứ ngây người ra, thích cô lắm lắm. Cô cẩn thận dạy chúng em từng li từng tí, cô thân thiện, cô giống như người bạn vậy. Đến bây giờ em vẫn ganh tỵ vì cô có người đưa đón tận cổng đó, hihi. À, lớp em khen cô dễ thương, hay cười ạ .
Về cô Tâm: Buổi học đầu tiên, cô ngồi 1 góc, cô chỉ dạy và dạy thôi, em chưa thấy cô cười, cảm giác của em là hơi chán một tí. Các buổi học sau, cô vẫn chăm chú giảng, em cũng chăm chú nghe. Dần dần, em thấy cô không khô khan như em nghĩ, cô cười nhiều, cười suốt ngay thôi, haha. Mỗi giờ học của cô em đều thấy thoải mái, vèo một cái đã hết giờ, em chỉ mong thời gian nó dài ra một tí . Cô có thấy em phiền phức không nhỉ? Suốt ngày em chọc cô, ngoài giờ còn hỏi han cô đủ kiểu í .
Về cô Mai: Em vẫn hơi “giận” vì cô dạy em ít quá, lại toàn dạy ngữ pháp, mà em ghét ngữ pháp nhất trên đời luôn . À cô ơi, hôm em ngồi nhìn cô chấm bài viết, đến bài của Tú, cô hỏi em Tú học thế nào, sau đó cô ghi trên bài: “Gặp cô nhé”, em bị thích nhiều lắm, lần đầu tiên em thấy có người quan tâm tới từng học viên, sẵn sàng ngồi hàng giờ để góp ý (trong khi chồng mong con khóc ở nhà, hí hí). Nếu có thời gian em vẫn muốn được học và hiểu cô nhiều hơn cô ạ .
Về cô Quyên: Cô là người vô cùng nhiệt tình, giống như cô muốn trong thời gian ngắn nhất đem tất cả kiến thức của mình truyền lại cho cả lớp. Hiếm khi thấy cô chuyện trò, tâm sự với mọi người, cô chỉ dạy và dạy í. Thêm nữa, yêu cầu của cô với mọi người rất nghiêm khắc, em cho rằng cô muốn mọi người tiến bộ nhanh hơn, nhưng cô ơi, có một số bạn thật sự chưa thể tiếp thu được ngay lập tức, vậy cô hãy kiên nhẫn một chút cô nhé, rồi cô sẽ càng tuyệt vời hơn nữa ạ. P. Bản thân em, sau khi viết hàng chục bài viết liên tục, em lên tay hẳn, tất cả là nhờ cô đấy, em cảm ơn cô nhiều lắm .
Có rất nhiều điều em muốn nói với các cô, nhưng ngại ngùng quá. Em cảm ơn sự chỉ dạy tận tình của các cô, cô trò chúng mình rất sớm sẽ gặp lại nhau thôi ạ, hihi.
À, đi học em còn lãi được 1 đám bạn, vui vẻ, đoàn kết, chịu học, chịu chơi, ưng lắm lắm .
P.s: Sướng quá, bây giờ em xem phim không cần sub, chỗ nào dễ thì xem, chỗ nào khó quá thì lờ đi như không thấy, haha

HỌC BỔNG DU HỌC TRUNG QUỐC 2019 TẠI THANHMAIHSKXEM CHI TIẾT